Làm thế nào để thoát khỏi bận rộn và kiếm tiền thư thả? (Kỳ 1)

Làm thế nào để thoát khỏi bận rộn và kiếm tiền thư thả? (Kỳ 1)

Ba Trí tui hay đi grab, car hay bike tui đều thử rồi, trên những quãng đường dài ngắn, tui đều tim cách tâm sự với cánh tài xế. Hầu hết họ đều có một kịch bản than phiền với tui rằng, lúc mới ra chạy một ngày cả 2 chục cuốc, giờ thì đợi cả 2 – 3 tiếng chưa nổ một cuốc. Các bác than rằng, ngồi mòn đít 12 – 16 tiếng mỗi ngày chỉ kiếm được 500 ngàn mỗi ngày. Đúng là 500 k mỗi ngày đối với sinh viên là cao, hoặc so với mặt bằng lao động phổ thông có nhỉnh hơn chút, thế nhưng nhìn vào số thời gian mà các bác tài bỏ ra, kèm với đặc tính công việc nay đây mai đó, không có giờ ăn uống cố định, dẫn tới hao mòn sức khỏe về lâu dài thì rõ ràng, để được 500K, cái giá phải trả của mỗi bác tài là quá đắt. Có bác tài giỏi hơn, kiếm nhiều hơn 500k mỗi ngày, nhưng muốn tăng thu nhập thì phải làm thế nào? Hẳn là phải làm nhiều hơn, mất nhiều thời gian và sức lực hơn. Nên nhớ, mỗi ngày đều có 24 tiếng, dùng hết 24 tiếng thì gần như không thể tăng thu nhập được nữa. Từ lâu, Ba Trí tui đã nhận ra rằng, cái công thức kiếm tiền bằng thời gian và công sức cần phải sớm thoát ra.

Không bàn đến những nghề có chuyên môn cao như bác sĩ, kiến trúc sư… vì họ đã bỏ ra gần như cả chục năm để học trước khi hành nghề, họ sẽ có xuất phát điểm thu nhập cao, đủ điều kiện để xoay sở và nâng cao thu nhập. Lần này, Ba Trí kể về một người bán bánh mì mà Ba Trí quen biết. Rõ ràng, bán bánh mình không phải là một nghề nghiệp cần yếu tố chuyên môn quá cao. Các ba ở bất cứ lĩnh vực nào cũng có thể “rẽ ngang” được. Đó là bác T, bác cũng đi bán bánh mì dạo, so với cánh chạy grab thì bác cũng mất hơn 12 tiếng mỗi ngày. Mỗi ngày bác lấy bánh ở các lò, thịt chả thì bác nhập và tự nấu một phần, sau đó chạy chiếc xe máy cà tàn của bác đến các trường học, canh giờ ra chơi, giờ vào lớp và ra về là bán. Nhờ tài nấu nướng và gương mặt thân thiện, bác T ngày đó bán mỗi ngày cũng tầm hơn 100 ổ. Một thời gian sau, bác suy nghĩ và phát triển thêm bánh mì ngọt (nhập về thôi, không phải nấu nướng thêm gì). Từ khi bác mở thêm mảng ngọt, một số bạn nhỏ thích đồ ngọt, không thích bánh mì ổ bác hay làm cũng đã ghé sang ủng hộ bác, đương nhiên là doanh thu bác có tăng lên. Dần dần, bác T đã có một bộ sưu tập các sản phẩm: Bánh mì thường, bánh mì ốp la, bánh mì đặc biệt, bánh mì ngọt, nước suối, cafe… Cho đến một lúc, học sinh trong trường không còn ai là không ủng hộ gánh xe bánh mì – cafe thập cẩm của bác T. Xe bác cũng đồ sộ và di chuyển khó khăn hơn, bác cũng không còn đủ thời gian chuẩn bị mọi thứ cho mỗi ngày từ việc chế biến, nhập hàng, bán hàng và ngay cả đếm tiền bác cũng không có thời gian. Bác bắt đầu nghĩ đến việc giảm bớt thời gian làm việc, mà tuyệt đối không giảm đi thu nhập.

Khi mà bác T gần như đã dành toàn bộ thời gian một ngày cho cái xe bánh mì, có thể trừ thời gian bác ngủ, gần như bác bị dính vào cái xe ấy. Bác cảm thấy mình có quá ít thời gian dành cho con, cho vợ và gần như chả có thời gian nào để mà ngồi kết giao với ai. Tiền bác kiếm được thì cũng nhiều đó, có thể là gấp đôi, gấp ba nhân viên văn phòng, kiến trúc sư hay bất kỳ người lao động trình độ khá nào. Thế nhưng, ngoài việc bác có một khoảng để dành ra, bác cảm thấy không thể nào tăng nguồn thu nhập được nữa, và đặc biệt là bác không thể nào có đủ thời gian dành cho gia đình, cho những việc làm mà bác thích.

Và bác T bắt đầu hành động, bác quyết tâm phải biến mình trở thành người tự do

Khoảng 2 năm sau, bác T đã là chủ một chuỗi cửa hàng bánh mì có 4 chi nhánh tại Sài Gòn và số lượng chi nhánh tiếp tục tăng lên. Hẳn là bác có một công thức “thần kỳ” nào đó? Ba Trí với bác T cũng không mấy xa lạ, sau những lần trò chuyện với bác, cộng với kinh nghiệm vật lộn để thoát khỏi vòng bận rộn của chính mình, ba Trí có thể vẽ ra được công thức ấy.

Ba Trí sẽ dành thời gian viết, vẽ công thức ấy trong bài viết kỳ tiếp theo, các ba ba nhớ theo dõi blog Tribaba để đọc và tự thoát ra khỏi vòng bận rộn của chính mình nhé!

Leave a Reply